[Truyện ngắn] Cứ chờ mãi một người đã hết yêu

0
24

“Tình yêu phải bắt nguồn từ sự vun đắp của cả hai người mà thành. Giống như vỗ tay, một tay vỗ làm sao tạo thành âm thanh cho được? Yêu một người không yêu mình suy cho cùng cũng giống như yêu một kẻ đã hết yêu mình mà thôi. Quá trình tuy không giống nhau, nhưng kết quả cũng chỉ có một.”

Tôi đứng chênh vênh giữa phố, ngơ ngẩn nhìn màn hình điện thoại trên tay đã chuyển sang màu tối đen từ lâu.

“Anh, chúng mình chia tay đi!”

Lời em nói không ngừng lặp đi lặp lại bên tai. Từng chữ một tựa như vết dao cứa thật mạnh và sâu hoắm, cuối cùng ghim thật chặt không buông vào tận đáy lòng.

Vài người trên đường đưa mắt nhìn tôi. Có chút tò mò hiếu kỳ, lại có chút thương hại xót xa. Gió bắt đầu nổi, thổi tung đám lá khô rụng dưới chân. Tán cây ven đường lào xào lạc xạc, lay mạnh theo chiều gió.
Mặc kệ!
Tôi cứ đứng lặng im như vậy không biết đến khi nào, mãi cho đến lúc bị người ta đập một cái thật mạnh vào vai, mới hoàn hồn sực tỉnh.

“Hiếu!” – Chị Hồng nhíu mày nhìn tôi, lại nghi hoặc nhìn túi lớn túi bé đang để dưới chân tôi lúc này.
“Dạ?” – tôi ngớ người ra nhìn, có một thoáng không kịp suy nghĩ được gì.
“Sao còn chưa về?” – liếc qua chiếc đồng hồ trên tay, chị ngạc nhiên hỏi – “Đừng nói mày cứ đứng đây nãy giờ à nghen? Năm giờ chiều, bây giờ đã là bảy giờ hơn rồi. Mày có bị hâm không đấy hở?”
“Dạ…” – tôi xụ mặt, chẳng biết nói năng kiểu gì.
“Dạ, dạ cái gì? Cửa hàng đóng cửa rồi, thằng điên! Mày có chuyện gì kệ mày, nhưng bây giờ vác hết mấy thứ này, đèo chị về rồi tính. Khổ!”

Chị Hồng cằn nhằn đón chìa khóa xe từ tay tôi, vò vò mái tóc ngắn củn cỡn đến vai rồi quay người đi vào trong.
Tôi khom người, nhặt từng túi đồ đang nghiêng ngả đủ hướng bên dưới, thở dài ngao ngán nhét điện thoại vào trong túi quần rồi cũng lẽo đẽo đi theo chị.
Tôi níu lấy áo chị, im thin thít ngồi yên sau xe, chốc chốc lại thở dài thườn thượt, chán nản nhìn hai bên đường.

Huế buổi tối ấy mà, yên tĩnh và buồn tẻ đến nao lòng. Tiếng xe cộ chạy trên đường vang đập vào tai nghe êm êm, không ồn ào ầm ầm như Đà Nẵng. Thế mà, lòng tôi sao cứ nhớ hoài về nó như thế, mãi không thích nghi được với sự êm đềm cổ xưa của nơi chốn này. Nói là nói vậy, chứ thật tâm tôi cũng biết rằng, nhớ một thành phố, chẳng qua là nhớ người thương nơi ấy, chứ yêu tiếc gì chỉ mỗi cái tên?
“Haizzz!” – Từng hàng cây vùn vụt thụt dần lại phía sau lưng, ánh đèn đường cam vàng nhảy nhót trên từng tán lá. Trông chúng mày có vẻ vui ấy nhỉ, còn tao, chán đời gần chết đây này!

“Haizzz!”
“Haizz!”
“Mày mà còn thở dài thêm một lần nữa là tao cho mày rớt khỏi xe, tự trường về nhà đó nhen mày!”

Bà chị sư tử Hà Đông phía trước của tôi lại gào rú điên cuồng. Tôi thức thời ngậm miệng, nuốt tiếng thở dài tiếp theo xuống bụng, thầm nghĩ về đến nhà rồi chui vô toilet thở bao nhiêu đấy thở, muốn dài bao nhiêu đấy dài.

“Rốt cuộc mày bị sao thế hả? Không vui vì mua đồ ở cửa hàng chị mày đấy à?”
“Đâu có đâu, chị đừng nghĩ linh tinh!” – tôi có ăn gan hùm cũng không dám nhận, huống hồ nguyên nhân cũng đâu phải là vì chuyện này.
“Thế chứ sao?”
“Cô ấy bỏ em rồi!” – tôi tiu nghỉu tựa đầu vào lưng chị, mắt bỗng cay cay.
“Cái gì?” – chị giật mình đánh thót, xém chút nữa quẹo cổ xe ụi vào lề đường.
“Ôi mẹ ơi, chị lái xe cẩn thận dùm em cái đi. Em thất tình chứ đâu phải muốn chết?” – tôi hoảng hồn túm chặt eo chị, xíu nữa thôi là chồm lên phía trước giành lấy tay lái.
“Ơ, lúc nào? Chiều nay ấy à?”
“Dạ…”
“Nó bảo sao? Còn đống quần áo, giày dép mày mua lúc chiều cho nó hổng lẽ bây giờ bỏ sọt? Mà này, mua hàng rồi tao không nhận đồ trả lại đâu đấy nhá!”
“Chưa gì hết mà chị nhảy đông đổng lên rồi. Em có nói trả hàng lại hết đâu?” – tôi bất mãn gắt lên với chị – “Cô ấy bảo yêu người khác rồi, chia tay thôi…”
“Thế mày đồng ý rồi à, thằng ngu?”
“Em bảo cô ấy bỏ em đi, chứ em đã hứa sẽ không bao giờ bỏ cô ấy rồi. Cô ấy khóc ghê lắm. Bây giờ em không biết làm sao nữa…” – nhớ lại cuộc gọi lúc chiều, lòng tôi lại âm ỉ đau khôn nguôi. Tôi không hiểu, người hết yêu là em, cớ sao em lại khóc đến đau lòng như thế?
“Rõ ràng nó bỏ mày rồi chứ còn hỏi tới lui gì nữa! Vớ vẩn, khóc lóc cái khỉ gì ở đây? Nó hổ thẹn đấy mày ơi!” – chị lại giở cái giọng triết lý gia của mình ra rồi.
“…”

Tôi im lặng đưa mắt nhìn lên trời. Nếu không, chắc chắn tôi sẽ không ngăn được giọt nước mặn chát đang chực chờ rơi xuống.
Đúng vậy, em bỏ tôi rồi.

Tôi và em yêu nhau được bốn năm rồi. Lúc ấy tôi vừa tốt nghiệp cấp ba xong, chuẩn bị vào học Cao đẳng, còn em học lớp mười một, bằng tuổi với em trai tôi.
Tôi không hiểu tôi yêu em vì điều gì, chỉ biết là mình cứ bị cuốn vào em như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Nếu nói về xinh đẹp, có rất nhiều người xinh đẹp hơn em.
Giỏi giang, đến nấu món đơn giản nhất em còn chả biết nữa là.
Ngây thơ, thời này làm gì có đứa nào còn ngây thơ?
Đáng yêu, xin lỗi, em thực sự không đáng yêu chút nào. Bởi lẽ, bên nhau dần lâu, tôi mới phát hiện ra rằng, em rất hay cáu gắt và ghen tuông vô cớ. Những lúc ấy, em chẳng hề quan tâm chút nào đến lời giải thích từ tôi, chỉ mặc sức thỏa tung mớ tưởng tượng đến mức suy diễn vô căn cứ của mình về tôi và một ai kia đấy. Tuy vậy, tôi vẫn luôn tự nhủ rằng, em như vậy chỉ là vì yêu tôi quá mà thôi. Chẳng phải người ta vẫn thường bảo rằng, ghen tuông là đặc tính vốn có của phái yếu sao?

Tháng ngày bên nhau, tôi luôn chiều chuộng và quan tâm hết lời với em, sẵn sàng làm theo những gì em muốn, miễn là không thái quá. Ngay từ lúc bắt đầu, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bỏ ra quá nhiều cho một tình yêu như thế này. Hình bóng em ngày càng nồng đậm và in sâu vào trong tâm hồn tôi, nó chi phối tôi cả trong từng giờ ăn giấc ngủ. Bất cứ đi đâu, tôi đều không thèm để mắt tới những người con gái khác, vì đối với tôi, không ai có thể thay thế vị trí em trong trái tim mình.

Thời gian dần trôi, vì yêu cầu bắt buộc của công việc, tôi được điều ra Huế. Ngày tôi lên xe cách em hàng trăm cây số, em khóc như mưa, tưởng chừng như tôi một đi chẳng có ngày trở về.

“Ra ngoài kia cấm được léng phéng với cô nào đấy!” – em ra lệnh bằng giọng mũi ướt sũng nước, mắt đỏ hoe hoe.
“Biết rồi mà, yên tâm đi!”

Tôi xoa nhẹ khuôn mặt em, mỉm cười đầy tin tưởng. Đương nhiên, yêu là phải tin nhau rồi, nếu không thì yêu làm gì cho mệt! Chính vì lẽ đó, lúc ấy, tôi đã không buông lời dặn dò như em đã nói với tôi. Mãi đến tận lúc này tôi mới thấm thía, tin tưởng, hóa ra cũng chỉ có mình tôi thực hiện được…

Khoảng cách sẽ chẳng là xa, nếu chúng ta yêu nhau thật lòng. Tiếc là, tình dù có đậm sâu mà không bền lâu, cuối cùng cũng chỉ đổi lại một mảng thương đau cho người ở lại. Cuộc tình này, người buông tay trước lại là em…

Một tuần sau ngày em nói lời chia tay.

Đây cũng là cú điện thoại đầu tiên kể từ ngày ấy đến giờ. Chỉ là, em đã đổi số mới.

“Dung…” – tôi gọi tên em, cũng chẳng biết nên nói gì đây. Tất cả những điều muốn nói đều bị nén chặt trong lòng, không cách nào mở miệng ra được.
“Anh Hiếu, chắc bây giờ anh giận em lắm phải không?” – tôi nghe tiếng em sụt sùi bên kia.
“Ừm!” – tôi nhàn nhạt đáp lời. Có lý nào lại không giận cho được? Yêu càng nhiều, giận càng lâu.
“Chia tay, không phải là vì em hết yêu anh, mà là vì…” – em ngập ngừng một lúc lâu.
“Là vì người kia ở gần em hơn, quan tâm em hơn, mới lạ hơn… Đúng không em?” – tôi mỉm cười đầy chua chát. Phải chăng ai yêu xa đều phải chịu một kết cục như vậy? – “Chẳng phải cuối tuần nào anh cũng về với em đấy thôi? Như vậy chưa đủ yêu em, chưa đủ quan tâm đến em sao hả Dung?” Đà Nẵng và Huế đâu phải là khoảng cách kẻ trên trời, người dưới biển?
“Em xin lỗi anh…” – em bắt đầu khóc mỗi lúc một to hơn.
“Dung, rốt cuộc bây giờ em muốn anh phải làm sao đây? Chẳng nhẽ, anh cứ mãi yêu em theo kiểu này, hay là ta chia tay mà vẫn cứ lằng nhằng không buông thế này sao?”
“Anh Hiếu, chỉ là em đang muốn thử thách, em đang muốn xem thử tình cảm của em có thay đôi không nếu sau này chúng ta lấy nhau mà cứ mỗi người mỗi ngả…”
“Anh không hiểu, thử thách gì ở đây?”
“Em không xác định được tình cảm của mình. Anh không bên cạnh em lúc em cần anh nhất, không hiểu những điều em muốn nhất. Hơn nữa, tình cảm chúng ta đã quá cũ rồi, nó cứ thiếu vắng một điều gì đó mà anh không thể cho em được…”

Cũ ư? Em nói tình cảm giữa em và tôi đã cũ rồi. Buồn cười! Bốn năm có thể khiến một mối quan hệ trở nên cũ kĩ nên người ta quyết định phải đi tìm một người mới để tô điểm chút sắc màu mới lạ cho quãng thời gian ấy. Tình cảm, rốt cuộc cũng phai nhạt theo thời gian. Thấm thía thật đấy!

“Anh cho em thời gian được không? Anh có thể chờ đợi em được không, Hiếu?”
Tôi ngắt điện thoại.

Kể từ cuộc gọi ấy, tôi cứ chờ đợi những cuộc gọi tiếp theo từ em như một gã khờ. Biết rõ như vậy là không công bằng với chính bản thân mình, nhưng sao tôi cứ u mê đâm đầu vào mà không chịu quay lại. Đôi lúc cũng tự hỏi, lòng tự trọng của mình rốt cuộc đã bị vứt ở chỗ nào rồi? Tôi mù quáng yêu em như thế, chờ đợi em rong chơi trong chính cái gọi là “thử thách tình yêu” của mình, rồi lại tự cảm thấy khinh thường chính mình. Nhưng, vẫn còn yêu thì làm sao mà buông đây?

Ba tháng sau ngày em nói lời chia tay.

“Cốc, cốc, cốc!”
“Vào đi ạ!” – Tôi xoay người ôm cái chăn trùm lên kín đầu, mặc kệ người vào phòng là ai. Sớm thế này cũng chỉ có một trong hai, bác tôi hoặc chị Hồng sư tử.
“Dậy đi!!! Mặt trời xỏ xuyên qua cái mông tròn lẳng tròn lơ của mày rồi kìa, không tính ăn sáng à? Hay đang giảm cân một ngày hai bữa?” – tiếng rống như sư tử gầm của cái người mà ai-cũng-biết-là-ai rồi đấy vang lên, kèm theo đó là âm thanh đập bịch bịch của cái gối ôm.
“Chị à…” – tôi cố kéo dài âm cuối cho thật thương tâm, tốt nhất là chạm tới điểm thương xót tận sâu trong lòng chị càng tốt – “Em vừa mới thất tình đấy, chị làm ơn làm phước cho em nằm yên tí được không?”
“Ơn phước gì ở đây? Được mỗi cái chủ nhật không phải tới cơ quan, cũng không chịu về Đà Nẵng, mày cứ nằm ườn ra đấy thì con nào nó chả bỏ? Con trai gì mà nhìn vào không có ham nổi miếng nào hết trơn ấy!” – chị bực mình vứt cái gối xuống đầu tôi, đưa chân đá đá vào mông tôi.

Tối hôm qua cứ trằn trọc mãi đến ba giờ sáng không ngủ

BÌNH LUẬN