Giữa yêu và hận…

0
42

Yêu!

Em không biết ước lượng thế nào thì gọi là yêu nhiều và thế nào là ít. Chính bởi thế khi mình bên nhau, em cũng không phải với quan niệm về việc ai yêu ai nhiều hơn. Chỉ biết rằng một khi đã yêu ai đó thật lòng thì trái tim em chỉ luôn hướng về người đó. Và tình yêu cũng thật kì lạ, nó đã khiến cho 1 đứa phụ nữ cứng đầu như em thay đổi từng ngày để làm hài lòng anh – người em yêu.

Anh kể anh thích phụ nữ tóc dài để mỗi khi ngoài em, anh được chạm nhẹ, luồn tay vào từng lọn tóc mềm mại. Em chun mũi lại,nhưng tóc em khi ấy ngắn cũn, vậy là em đã tự nhủ quyết tâm sẽ nuôi dài thật dài. Anh cười toét thích thú. Anh kể anh thích phụ nữ mặc váy nhìn hiền mà xinh lắm. Thế là từ một đứa chả bao giờ động đến váy vó như em cũng bắt đầu lên mạng search ngó nghiêng váy vóc các kiểu. Anh kể anh không muốn em đi guốc cao vì dễ bị đau chân, anh chỉ thích em đi giày bệt cho năng động mà vẫn đáng yêu. Em lè lưỡi cười khì, thấy cũng hợp lí và thay đổi dần gu chọn giày dép của mình…Chung quy lại thì các thứ anh thích đều trái ngược với các gì em đang với ở hiện tại. Em không muốn thay đổi hoàn toàn mọi thứ cũng như sở thích của riêng mình chỉ vì anh kể thích. Em cho rằng tình yêu của 2 người cũng như 2 viên nam châm trái chiều mới hút nhau. Và em vẫn bướng bỉnh giữ lại các thứ đã thuộc về bản chất cho riêng mình, chỉ là em biết biện pháp cân bằng giữa anh với thói quen hàng ngày mà thôi.
Hận!

Nhưng rồi vào 1 ngày, em biết được rằng anh cũng đi kể với một người phụ nữ khác y hệt như các gì anh đã kể với em. Như một bản nhạc được chơi đi chơi lại nhiều lần một biện pháp chuyên nghiệp nhưng sáo rỗng, vô hồn. Và tất nhiên người phụ nữ đó vì tin tưởng vào tình yêu nơi anh lại tiếp tục lặp lại các thay đổi mạnh mẽ mà em đã từng làm. Em đã chứng kiến điều ấy. Vậy là nhờ với anh, một cô gái – bản sao của em đã được ra đời. Dù vậy, nhưng với vẻ anh vẫn cực kỳ hứng thú với điều “mới mẻ” đó và anh đã chọn cô ấy.

Em đã thực sự quá shock và bàng hoàng khi nghe anh thú nhận tất cả. Cảm xúc khi đó thật khó mà diễn tả hết được thành lời. nó đan xen một biện pháp đau đớn. Có vị đắng của sự phũ phàng, với vị cay của sự bất lực, với vị chát của sự thương hại,…tất cả hòa cộng với vị mặn của các giọt nước mắt lăn dài trên má. Em nghe rõ nhịp đập hối hả của trái tim trong lồng ngực mình. Nó đang tìm biện pháp trốn chạy hiện thực. Tự dối lòng giá như mình không nghe, không biết gì cả. Tự nhủ rằng đó chỉ là 1 cơn ác mộng rồi nó sẽ qua thôi. Nhưng rồi em đã thức trắng nguyên đêm hôm ấy. Và dĩ nhiên, điều đáng buồn là em đã không thể quên được bất kì 1 khía cạnh nào về câu chuyện đầy kịch tính đêm qua. Em tạm đặt tên cho nó là “Câu chuyện thú nhận của mối tình đầu”. Em mất đi lí trí, ngự trị trong đầu em khi đó chỉ toàn là các câu hỏi dày vò bản thân mà không thể tìm được câu trả lời. Cuối cộng em chọn biện pháp nhấc điện thoại lên gọi cho anh.1 cuộc, 2 cuộc, 3 cuộc,…rồi 10 cuộc…anh không nhấc máy, em vẫn kiên nhẫn. Nước mắt em lại rơi, trái tim đau thắt lại. Hết rồi, vậy là hết thật rồi. Kể từ giây phút đó… em hận anh!

Việc đầu tiên em làm là xóa sạch tin nhắn và hình ảnh của 2 đứa mình trong điện thoại, chặn FB, xóa đi các dòng status yêu thương, dọn hết đống quà tặng của anh vào 1 góc tủ. Em cắt đứt liên lạc để tự bản thân mình đủ khả năng cân bằng được cảm xúc với cuộc sống hiện tại. Chọn biện pháp lao đầu vào công việc để rút ngắn thời gian rảnh, sử dụng rộng rãi nhiều hơn đến người thân và gia đình. Hơn thế nữa, em thả mình vào các cuộc vui bất tận cộng bạn bè để không cảm thấy cô độc. Em bắt đầu học biện pháp kẻ mắt, tô son đậm hơn để khiến cho mình trở thành tự tin trước mọi ánh mắt. Học biện pháp sử dụng phấn trang điểm giấu đi 2 quầng mắt thâm lại vì bao đêm thức trắng.Em làm tất cả để chứng minh cho anh thấy rằng em xinh đẹp hơn gấp vạn lần cô gái mà anh đang theo đuổi. Trước đây, em thờ ơ với đống tin nhắn tán tỉnh của đám con trai, còn hiện tại em mỉm cười với tất cả, trả lời tin nhắn nhưng không phải đong đưa. Vì đơn faken em chỉ muốn với thêm bạn, muốn với người để kể chuyện, tâm sự, giúp em quên đi nỗi ám ảnh vào mỗi đêm, cứ nắm chặt điện thoại trong tay chờ đợi tin nhắn của anh với một bên gối ướt đẫm. Mất hoàn toàn niềm tin vào tình yêu nên em đã quyết sẽ không nhận lời bất kì 1 chàng trai nào. Quãng thời gian ấy với em khó khan lắm vì đôi khi cuộc sống không mỉm cười với em. Chỉ là vô tình, khi một người nào đó đề cập đến tên anh cũng đủ làm em bật khóc hay đơn faken thấy bóng ai đó ngang qua mặc chiếc áo giống anh, dáng người hao hao anh, em lại ngoái đầu nhìn theo không chớp mắt. Để rồi khi giật mình tỉnh lại, em trách mình thật ngốc nghếch khi cứ bướng bỉnh đắm chìm mãi trong quá khứ, chưa 1 giây 1 phút nào nguôi ngoai các suy nghĩ về anh.
Bời vì còn hận tức là vẫn còn yêu!

Thời gian qua đi em nhận ra rằng em đã làm đủ mọi biện pháp mà vẫn không thể nào quên được dù chỉ là 1 góc nhỏ về anh. Vậy nếu như không thể quên thì vì làm sao lại không thử học biện pháp tập sống chung với nó?

Em bắt đầu thấy cuộc sống của mình dễ chịu hơn khi vẫn được ngắm nhìn các món quà đáng yêu anh tặng trên bàn học, các con thú bông mà em luôn ôm ngủ, chiếc chuông gió treo ngoài hiên cửa,.. Mỗi ngày em vẫn nhìn vào chúng và nghĩ về anh, nghĩ về các kỉ niệm và nhoẻn miệng cười. Em khóc nhiều quá rồi, khóc đến nỗi cạn cả nước mắt, đến nỗi cảm xúc trong em cũng đã dần chai sạn. Mỗi đêm trước khi nhắm mắt lại em vẫn nghĩ về anh nhưng thật kì lạ, giờ đây em chỉ nghĩ về các gì vui và tốt đẹp nhất mà chúng ta từng với rồi lại mỉm cười. Giờ đây em chỉ sử dụng son, không muốn tô vẽ quá nhiều thứ lên mặt mình nữa vì nó khiến cho em trông quá sắc sảo. Em đã đeo chiếc mặt nạ ấy quá lâu rồi, đến khi phải gỡ bỏ mà sống thật với bản thân thôi. Em muốn mình thật ngẫu nhiên và rạng rỡ khi không may với tình cờ gặp lại anh trên phố. Như vậy, liệu với phải em đã dần dần thích ứng với cuộc sống không với anh?
Cảm ơn anh – mối tình đầu của em…

Cảm ơn vì đã đến bên em và cho em biết thế nào là yêu và được yêu, cho em biết thế nào là hạnh phúc

Cảm ơn vì đã cho em nếm hương vị của nụ hôn đầu ngọt ngào và khó quên, các chiếc ôm nồng nàn say đắm, các chiếc nắm tay siết chặt, ấm áp

Cảm ơn vì đã lạnh nhạt để em biết anh đã thay đổi và em không còn gì để vương vấn khi quay lưng bước đi. Em không muốn phải giành giật và tự biến mình thành 1 sự lựa chọn của ai đó, em muốn mình phải là chiếc đích mà họ hướng đến.

Cảm ơn vì đã dạy cho em bài học về sự tin tưởng. Không nên đặt niềm tin vào ai đó quá nhiều bởi hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Yêu tận tình nhưng vẫn nên để ra cho mình 1 con đường, nhỏ thôi nhưng đủ để ta đủ khả năng quay đầu.

Cảm ơn vì đã giúp em nhận ra rằng cuộc sống chẳng phải khi nào cũng toàn 1 màu hồng. Có hạnh phúc thì ắt sẽ phải với đau thương. Vấp ngã 1 lần rồi đứng lên mạnh mẽ hơn, gạt hết nước mắt yếu đuối mà thay vào đó là 1 nụ cười rạng rỡ tự tin bắt đầu 1 cuộc hành trình mới.

Cảm ơn vì đã để em lại 1 mình, để em biết mình còn nhiều thứ phải phải sử dụng rộng rãi và vun đắp. Trong thời gian mải mê chạy theo các cảm xúc mãnh liệt của con tim lấn át hết lí trí, em đã bỏ quên lại phía sau bạn bè và gia đình – các người đã, đang và sẽ luôn bên em ngay cả khi với hay không với anh. Em sẽ sử dụng thời gian này của mình để bù đắp cho họ. Em đặt ra cho mình rất nhiều mục tiêu phía trước và sẽ tập trung tìm mọi biện pháp để đạt được nó.

Và cuối cộng, cảm ơn vì đã từng yêu em thật lòng. Em tin, đến 1 ngày nào đó, em sẽ lại yêu và tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Chỉ là…chắc…sẽ còn rất lâu nữa…Kí ức nơi anh… ngủ yên nhé…!

BÌNH LUẬN